Khách Tây ngỡ ngàng khi không được nhường đường ở VN

“liên lạc VN như bể cá vàng. Phiền toái nhưng thật kỳ lạ khi nhìn từ trên cao”, một du khách lần đầu tới VN nói.

Hơn 10 năm làm hướng dẫn viên du lịch, tôi hiểu rằng thử thách lớn nhất dành cho khách nước ngoài là hòa mình vào những con phố. Không tin về những gì hướng dẫn viên giới thiệu về liên lạc VN trên đường từ sân bay về hotel, những vị khách nước ngoài chỉ thật sự giật thột khi lần đầu băng qua một con phố.

Giao thông Việt Nam khiến nhiều khách nước ngoài lần đầu ghé thăm e sợ, không dám băng qua đường vì sợ bị đâm trúng. Ảnh: Ngọc Thành

liên lạc VN khiến nhiều khách nước ngoài lần đầu ghé thăm e sợ, không dám băng qua đường vì sợ bị đâm trúng. Ảnh: Ngọc Thành

Tôi từng có lần mất gần 10 phút để có thể dẫn một nhóm 18 du khách Thụy Sĩ sang đường tại một con phố ở thủ đô. Nơi chúng tôi sang đường là làn đường dành cho người đi bộ, nhưng không có đèn tín hiệu. Xe cộ vẫn qua lại ầm ầm từ nhị hướng, khiến các vị khách trong đoàn “chôn chân” trên vỉa hè, ngó qua ngó lại, không ai dám bước xuống. Tôi dẫn đầu đoàn, giơ tay xin nhường đường và ra hiệu cho đoàn khách bám sát theo sau. Nhưng không vị khách nào dám đi theo.

Một nam du khách gần 60 tuổi đã gan góc thử đặt chân xuống lòng đường, lờ ngờ chạp tiến khoảng một mét rồi quyết định… quay trái lại. Tôi đành nói: “Các quý khách cứ kệ họ. Họ sẽ tránh chúng ta, cứ bám sát nhau và đi thành đoàn”. Đoàn khách mới khởi đầu vận chuyển, nhưng rón rén, co cụm. Khi tới gần sát lề bên kia, họ tức khắc chạy thật nhanh lên vỉa hè. “Qua được rồi, qua được rồi”, đoàn khách râm ran nói với nhau khi vừa trải qua “thử thách” sang đường ở VN.

Đây không phải lần trước tiên tôi gặp những tình huống như thế. Lần nào, tôi cũng phải giảng giải cho khách hiểu, theo luật các phương tiện phải đi lờ ngờ, hoặc dừng hẳn khi có người trên vạch đi bộ qua đường. Nhưng phần lớn người tham gia liên lạc ở VN chưa chấp hành tốt. “vì sao họ không chịu dừng lại, vì sao họ không nhường đường cho người đi bộ?” là câu hỏi nhưng mà tôi nhận được nhiều nhất từ các vị khách của mình.

Một tình huống khác, với tôi đã trở thành thân thuộc, là khi dẫn khách đi bộ quanh các phố phường. Vỉa hè rộng 2 m, từng hàng xe máy dựng chiếm gần hết không gian, chừa lại một lối nhỏ cho người đi bộ. Nhưng không gian đó, nếu không bị quán cóc thì cũng bị những khách hàng ngồi trên ghế nhựa xâm lấn. Tôi cùng bất đắc dĩ phải dẫn đoàn khách đi bộ dưới lòng đường một quãng ngắn, rồi lại đi tiếp lên vỉa hè khi có chỗ. Cứ thế, chúng tôi “tiến công võng” theo đồ thị hình sin đầy chật vật trong cung đường đi bộ khoảng 3 km.

Vỉa hè không còn chỗ do xe máy lấn chiếm nên một nữ du khách phải đi bộ dưới lòng đường. Ảnh: Đăng Tú

Vỉa hè không còn chỗ do xe máy xâm lấn nên một nữ du khách phải đi bộ dưới lòng đường. Ảnh: Đăng Tú

Thi thoảng, có vị khách trong đoàn lại giật thót vì tiếng còi xe ô tô, xe máy. Tiếng còi đó với họ thật chói tai và xa lạ. Có lúc, họ hoảng loạn không biết xử trí thế nào với một chiếc xe máy đi ngược chiều. “Chúa ơi, xe máy ở đâu nhưng mà lắm thế! Không ai nhường ai cả, họ cứ tiến lên và tiến lên, cứ có khoảng trống là họ điền vào”, một vị khách thốt lên. Người khách sau đó cũng giảng giải với tôi từng đọc thông tin về tình trạng xe máy ở VN, nhưng không nghĩ lại nhiều xe tới vậy.

Một lần trước khi kết thúc chuyến đi, tôi ngồi cùng đôi vợ chồng người Canada trên tầng 5 một tòa nhà nhìn ra hồ hoàn kiếm. Claudia, người vợ, nói rằng mình thực sự “muốn khóc” khi xe ôtô phải nhích từng cm để về hotel, trong khi chị đang cần vào toilet. Lần đó, đoàn khách của tôi đã phải ngồi 1 tiếng 40 phút trên xe cho quãng đường 15 km từ đoạn rẽ cuối đường cao tốc về tới hotel gần hồ hoàn kiếm. Khi tôi hỏi vì sao chị không lên tiếng để tôi tìm một quán bia bên đường để xin “đi nhờ”, Claudia lảng tránh: “Thôi, chuyện đã qua rồi”.

Claudia chợt nhìn xuống, chỉ cho tôi một cảnh tượng bên dưới với vẻ suy tư: “Anh nhìn xem, có ba cái xe tải cỡ nhỏ, hàng chục cái ô tô con. À kìa, có thêm cái xe chở hàng tí xíu tẹo, rồi nhị người đi xe đạp nữa, tất nhiên có rất nhiều xe máy. Cái đi ngược, cái đi xuôi, cái rẽ dọc, cái rẽ ngang… hòa trộn trong những màu sắc khác nhau trông giống như cái bể cá vàng. Họ điều khiển thật khôn khéo, thật tài tình, khi nhưng mà tất cả cùng chuyển động nhưng không cái nào va đập vào cái nào”.

Bật cười vì sự vui nhộn của Claudia, tôi đáp: “Va chạm thì có, nhưng vì người Việt đã quen với môi trường, va chạm cũng ít xảy ra trong nội đô như thế này. Nếu lần đầu tôi phải đi xe máy giữa dòng người dưới kia thì kiên cố tôi không thể cầm lái”.

Hai du khách Canada, Claudia cùng chồng tận dụng khoảnh khắc hiếm hoi dạo bộ quanh Hồ Gươm vắng vẻ. Ảnh: Đăng Tú

Claudia cùng chồng tận dụng khoảnh khắc hiếm hoi dạo bộ quanh hồ hoàn kiếm vắng vẻ. Ảnh: Đăng Tú

Claudia giống tôi, cũng như nhiều vị khách nước ngoài khác nhưng mà tôi từng thử hỏi “Các vị có muốn thử tài xế không?”, tất cả họ đều rắn rỏi: “Ôi ôi, không dám đâu”. Đơn giản, với họ đi bộ giữa các con phố ở VN đã là một thử thách cực đại, thì cầm vô lăng hay ngồi điều khiển xe gắn máy hẳn sẽ là một cực hình.

Giữa những thử thách đó cũng có những mày mò vô cùng thú vị và ngỡ ngàng. Họ ồ lên trước con số hơn 40 triệu xe máy ở VN, thắc mắc về những đứa trẻ không đội mũ bảo hiểm khi ngồi cùng ba mẹ trên xe, không hiểu vì sao một chiếc xe máy xi nhan hướng này nhưng rồi lại rẽ hướng khác, hay những nhịp còi xe bíp-bíp liên miên từ sáng tới khuya… Tất cả đã được những vị khách Tây mục sở thị và trải nghiệm bằng chính đôi chân họ giữa đủ loại xe cộ trên cùng một đoạn đường.

Đăng Tú

Bi hài chuyện khách Tây tiêu tiền Việt

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *