Tà Năng mùa này có gì?

Lâm ĐồngNhững đồng cỏ xanh mượt, sương sớm và hồ mây bao trọn rạng đông là tuyệt hảo với người đi trekking Tà Năng – Phan Dũng dịp cuối năm.

Tôi tới Tà Năng vào một tháng ngày 10, khi đồng cỏ đã xanh trở lại sau những cơn mưa rinh rích của khí trời Tây Nguyên, khi đôi chân đã chán không gian chật hẹp của TP ồn ào. Tôi chọn Tà Năng đơn giản vì nó là hình ảnh trước tiên xuất hiện khi tôi định “trốn” việc, tái tạo lại nguồn năng lượng cho chính mình.

Hành trình đoạt được cung đường khó nhằn này cũng giống như bao lần, chọn đơn vị đồng hành, book tour, soạn balo… và khởi đầu bằng một giấc ngủ dài trên xe.

Nếu ở Sài Gòn thì việc tỉnh giấc 4 – 5h có phần phức tạp, nhưng cái se lạnh đặc sản của vùng đất Tây Nguyên vào lúc tờ mờ khiến tôi tỉnh táo hẳn, giờ thì tôi đã thực sự thức dậy ở một nơi xa. Niềm nao nức từ đâu len lỏi vào tim. Đây không phải lần đầu tôi trekking nhưng sao khác quá, chắc có nhẽ vì đây là Tà Năng – Phan Dũng.

Tà Năng xanh mướt vào tháng 10.

Tà Năng xanh mướt vào tháng 10. Ảnh: Đặng Hải

Đoàn xuất phát từ khá sớm, buổi sáng ngày trước tiên cung đường đi khá nhẹ nhõm, như lời hướng dẫn viên nói thì đây là màn “dạo đầu” để sẵn sàng bung sức cho chặng buổi chiều. Điểm nhấn ở đoạn đường này chính là hệ thống rừng thông rộng lớn đầy thơ mộng đặc trưng của Lâm Đồng.

Sau giờ nghỉ trưa dưới những tán thông, là cuộc vật lộn thật sự giữa những kẻ thích đoạt được và địa hình khúc khuỷu của những ngọn đồi cao, tiếp nối. Càng lên cao phong cảnh càng cuốn hút, những sườn dốc thoải tun hút, đường mòn chạy dài nhìn từ trên cao như một sợi dây nối các quả đồi với nhau, xa tít tầm mắt vẫn chưa có điểm dừng. Với hệ thực vật phong phú ẩn sâu trên các ngọn đồi, bức tranh phong cảnh bát ngát, hùng vĩ xuất hiện khiến lòng ai cũng không khỏi xuyến xao.

Khi hoàng hôn dần buông cũng là lúc du khách tập kết tại khu vực lều trại, sẵn sàng cho một bữa tối quây quần. Từ đỉnh đồi nhìn xuống là cảnh đất trời giao hoà, trong ánh hoàng hôn, mọi người trong đoàn ai cũng tranh thủ ghi lại khoảnh khắc mặt trời lặn. Đêm trên đỉnh đồi, trời tối nhanh hơn để nhường chỗ cho những ngôi sao óng ánh. Sương cũng xuống nhanh hơn, lạnh hơn. Bên bếp lửa tiếng đàn hát vang lên thật êm đềm.

Du khách chụp hình kỷ niệm trên chóp Tà Năng - Phan Dũng.

Du khách chụp hình kỷ niệm trên chóp Tà Năng – Phan Dũng. Ảnh: Đặng Hải

Sáng hôm sau rạng đông đẹp hơn bao giờ hết, mở cửa lều hơi gió mát lạnh mang lại cảm giác khoan khoái tới lạ. Mọi người cứ việc ngồi đấy, say sưa với hồ mây dềnh dàng giữa lưng chừng đồi, hớp ngụm trà gừng nóng sốt. Cả đoàn người chào nhau buổi sáng bằng thứ âm thanh của sự thanh bình. Chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ lẳng lặng hít lấy hít để hơi thở của đất trời, lắng tai hương của rừng phả vào trong gió bình yên.

Sau bữa sáng dã chiến, bước chân lại tiếp tục, những câu chuyện tiếp tục trở thành chất kết dính mọi người trong đoàn. Không còn những ngọn đồi cao tiếp nối, ngày nhì lộ trình có vẻ dễ thở hơn nhiều khi chủ yếu là xuống dốc và đường bằng, đồng cỏ lau xanh hút mắt hay dòng suối nhỏ mát lạnh tạo thêm nhiều trải nghiệm thú vị cho du khách, khi vừa nhắm mắt xuôi tay vừa nghe suối chảy tiếng chim véo von, một cảm giác an yên thật sự.

Mâm xôi rừng trên đường trekking.

Mâm xôi rừng trên đường trekking. Ảnh: Đặng Hải

Hành trình kết lại bằng một màn đi xe ôm băng rừng không thể rực rỡ hơn, chúng tôi băng qua rừng, suối, đường dốc và chấp luôn cả đường mấp mô sỏi đá. Bằng một cái đầu rất tỉnh và nụ cười thân thiện, anh khách du lịch tài xế cười xoà với tôi và hỏi “Đã không chị?”. Sẽ thật thiếu nếu hành trình đoạt được Cung đường Tà Năng – Phan Dũng khách du lịch bỏ qua trải nghiệm rất dị này.

Chặng đường 35 km trong nhì ngày khép lại với những dư vị ngọt ngào, chút hương vị rừng núi, chút thân tình của những người khách du lịch mới, chút rét mướt của sự sẻ chia thật tình.

Đặng Hải

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *